Xứ sở bạch dương - Phần 1: Mùa hè rớt
Giữ lời hứa với những người bạn đã nhắn nhủ, tôi sẽ viết về chuyến đi tuyệt vời của mình ở xứ sở bạch dương tháng 7 vừa qua - một chuyến đi đã để lại cho tôi khá nhiều ấn tượng đẹp.
Bỏ qua những yếu tố về chính trị, kinh tế..., thì nước Nga, trong tâm thức của tôi vẫn là một trong những nước đáng để đi du lịch nhất, vì một bề dày truyền thống văn hóa lịch sử đồ sộ, vì cảnh vật thiên nhiên vô cùng thanh bình và tươi đẹp, và còn vì... những ký ức xa xăm của thời thơ ấu - khi tôi còn bọc sách vở bằng những tờ họa báo Liên Xô sặc sỡ, đọc những trang văn đẹp đẽ của Paustovsky, hay chơi những con búp bê, lật đật... xinh xắn mà ba và chị gái tôi đã mang về sau những năm tháng học tập ở đất nước này.
Moscow đón tôi vào một ngày nắng đẹp. Bảy giờ tối nhưng trời nắng chang chang như 12 giờ trưa, dẫu vậy thời tiết vẫn mát lạnh trong một bầu không khí rất đỗi dịu dàng. Đó cũng là đặc trưng của mùa hè phương Bắc. Vùng ngoại ô quyến rũ bởi những rừng bạch dương bạt ngàn và những thảm hoa đồng nội dài ngút tầm mắt.
Cũng chính vì cái không khí quá đỗi dịu dàng đó mà tôi nhớ đến bài thơ "Mùa hè rớt" của nữ thi sĩ Olga Berggoltz:
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru, màu trời không chói
Mùa hè rớt, cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như mới bắt đầu xuân...
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không, dịu dàng phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc - ít hơn khoé nhìn say đắm,
Ghen tuông - dù chua xót cũng thưa hơn!
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng, bóng sao im...
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm,
Ta biết lắm thời gian đang tiễn biệt,
Nhưng mãi đến bây giờ ta mới biết,
Yêu thương - giận hờn - tha thứ - chia li...
(Bằng Việt dịch)
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru, màu trời không chói
Mùa hè rớt, cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như mới bắt đầu xuân...
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không, dịu dàng phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc - ít hơn khoé nhìn say đắm,
Ghen tuông - dù chua xót cũng thưa hơn!
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng, bóng sao im...
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm,
Ta biết lắm thời gian đang tiễn biệt,
Nhưng mãi đến bây giờ ta mới biết,
Yêu thương - giận hờn - tha thứ - chia li...
(Bằng Việt dịch)


Nhận xét
Đăng nhận xét